![]() | Cải lương music Nghệ nhân Kim Sinh và Phạm Thị Huệ hòa tấu đàn nguyệt và đàn tỳ bà trong buổi tốt nghiệp luận văn "cây đàn tỳ bà trong đời sống Việt Nam đương đại". |
![]() | Quê Hương Ba Miền - TN.(TY).27 - PSĐĐ.41 Quốc Đại - Quê Hương Ba Miền --------------------------- THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN TRÍCH YẾU [ Bài 27 ] PHẦN IV: HỆ THỐNG TỔ CHỨC ĐẠO CAO-ĐÀI 2. PHẨM TRẬT VÀ QUYỀN HÀNH CHỨC SẮC CỬU TRÙNG ĐÀI: (tiếp theo) GIÁO-SƯ có 72 người, trong mỗi phái 24 người. Giáo-Sư là người để dạy dỗ chư Môn-đệ trong đường Đạo và đường Đời. Buộc chúng nó lo lắng cho các con như anh ruột lo cho em, chúng nó cầm sổ bộ của cả Tín-đồ. Chúng nó phải chăm nom về sự tang hôn cuả mỗi đứa. - Như tại Châu-thành lớn, thì mỗi đứa đặng quyền cai quản cúng tế Thầy như thể Đầu-Sư và Phối-Sư. Chúng nó đặng quyền dâng sớ cầu nài về luật lệ làm hại nhơn-sanh, hay là cầu xin chế giảm luật lệ ấy. Chúng nó phải thân cân với mỗi Môn-đệ như anh em một nhà cần lo giúp đỡ. - Nghe à! . . . Chư Môn-đệ tuân mạng! GIÁO-HỮU là người để phổ thông chơn Đạo của Thầy. Chúng nó đặng quyền xin chế giảm luật lệ Đạo. Ba ngàn Giáo-Hữu chia ra đều, mỗi phái là 1.000; chẳng nên tăng thêm hay là giảm bớt. Chúng nó đặng phép hành lễ khi làm chủ các chuà trong mấy tỉnh nhỏ. LỄ-SANH là người có hạnh, lựa chọn trong chư Môn-đệ mà hành lễ. Chúng nó đặng quyền đi khai đàn cho mỗi tín-đồ. Thầy dặn các con hiểu rõ rằng Lễ sanh là người Thầy yêu mến, chẳng nên hiếp đáp chúng nó. Như vào đặng hàng lễ sanh, mới mong bước qua hàng chức sắc. Kỳ dư Thầy phong thưởng riêng, mới đi khỏi ngã ấy mà thôi... nghe à! . . . Chư Môn-đệ tuân mạng! - Đầu-Sư muốn lên Chưởng-Pháp thì nhờ ba vị công cử nhau. - Phối-Sư muốn lên Đầu-Sư thì nhờ 36 vị kia công cử. - Giáo Sư muốn lên Phối Sư thì nhờ 72 vị kia xúm nhau công cử . - Lễ-Sanh muốn lên Giáo-Hữu thì nhờ cả Lễ-Sanh xúm nhau công cư.ũ - Môn-đệ muốn lên Lễ-Sanh thì nhờ cả Môn-đệ xúm nhau công cử. Kỳ dư Thầy giáng cơ phong cho người nào thì mới ra khỏi luật lệ ấy mà thôi. Còn Giáo-Tông thì hai phẩm Chưởng-Pháp và Đầu-Sư tranh đặng, song phải chịu cho toàn Môn-đệ công cử mới đặng, kỳ dư Thầy giáng cơ, ban thưởng mới ra khỏi luật lệ ấy mà thôi. - Chư Môn-đệ tuân mạng! - Thầy ban ơn cho các con. (trg 51) 3. PHẨM TRẬT VÀ QUYỀN HÀNH CHỨC SẮC CTĐ NỮ PHÁI: • Thái-Bạch Hội Thánh nghe Lão ban sắc phục cho Nữ-phái; nghe và từ đây xem sắc tốt ấy mà hành lễ theo đẳng cấp. Nữ-Phái phải tùng Đầu-Sư Nữ-Phái, song tùng quyền của Giáo-Tông và Chưởng-Pháp. Đầu-Sư Nữ-Phái cũng phải chịu công cử theo luật Hội-Thánh ban hành, theo luật lệ Hội-Thánh ban xử đường đời và đường Đạo, Đầu-Sư Nữ-Phái mặc một Đạo-phục y như Đạo-phục Đầu-Sư Nam-Phái, phải đi một ni-kim-cô như các vãi chùa, toàn hàng trắng chín vải, áo có thêu bông sen. Cái Kim-cô có choàng từ đầu tới gót. Đi bảo Phương-Thiên, trên chót Phương-Thiên ngang đầu tóc, có Thiên-Nhãn Thầy, bao quanh một vòng Minh-Khí, đi giày vô-ưu màu trắng, trên chót có đề chữ Hương, nghe à. Phối-Sư cũng mặc in như vậy, song không có mão Phương-Thiên, áo ba vải, nhưng trước ngực có Thiên-Nhãn Thầy, bao quanh một vòng Minh-Khí, nghe à. Giáo-Sư mặc áo ba giải, đi Kim-Cô bằng hàng trắng, không giày. Giáo-Hữu mặc Đạo-Phục như Giáo-Sư, đầu không đội mão, giắt một bông sen, trên bông sen có Thiên-Nhãn Thầy. Lễ-Sanh Nữ-Phái mặc như Giáo-Hữu, nhưng choàng ngang trên đầu một đoạn vải mỏng cột ra sau ót, thả một mí dài, một mí vắn; ngay đầu tóc có dắt một bông sen. Thầy vì thấy nhiều người vắng mặt nên phải đợi đủ mới phong chức. Lâm-Hương-Thanh, Hiền-Muội phải viết thơ mời đủ mặt ngày rằm nầy. Thầy đến phong chức, lập thành Nữ-Phái, nghe à. (trg 74) (Còn nữa) Kết Nối CHÁNH TRỊ ĐẠO : http://www-personal.usyd.edu.au/~cdao/booksv/ctd-00.htm |
![]() | HA` Noi Mua Roi Nuoc ... Tây đến chơi chỉ biết dẫn đi nhậu From: Viet Nam Sinh Vien Du Hoc Group KiemChuyen Sep 6 2003, 03:12 AM Nancy nói đúng . Đâu cũng vậy cả , có người tốt thì có người xấu . Vả lại dân trí VN thấp như vậy , ý thức lạc hậu tiểu nông như thế thì cũng không thể trách được . Đa phần người nước ngoài chưa đến VN có 2 cái nhìn sau về VN : - VN cực kỳ nghèo đói , lạc hậu và rất dã man . - VN đã phát triển và cũng giàu có như Thái Lan , Malaysia ... Cho nên sinh ra hai thái cực : một là khen ngợi , yêu mến VN , thán phục VN . Hai là coi khinh khi so sánh VN với các nước tiên tiến . Cả hai đều xuất phát từ sự thiếu hiểu biết về một VN mà nói như một nhà văn Mỹ thì : "Vietnam , a country, not a war" bởi vì nói đến hai chữ VN , đa số người nước ngoài chỉ biết đến một cuộc chiến tranh khố liệt nhất nửa sau thế kỷ 20 . Là người VN may mắn được du học, KC thấy rằng chúng ta đều là những "sứ giả" của VN ta tại nước ngoài , là những thanh niên thuộc lớp trí thức của dân Việt ,trong mục "Bình luận - Tâm sự" này, chúng ta nên có những thảo luận làm sao để giới thiệu Quê hương và dân tộc chúng ta đến bạn bè thế giới nơi chúng ta đến học .Ví dụ trong những buổi giao lưu , ít ra cũng phải biết hát một vài bài quan họ , dân ca , biết thể hiện một nét truyền thống nào đó của người VN và biết giới thiệu VN sao cho ngắn gọn mà giúp bạn bè thông cảm , hiểu biết hơn về VN . Tối hôm qua , KC dự tiệc chiêu đãi của ĐH dành cho SV nước ngoài .KC được "thưởng thức" người Hàn tự hào biểu diễn trống phèng om sòm kiểu "lên đồng Châu Phi" của họ , biểu diễn điệu hát dân ca giật giật hơi bụng nghe như ... "đưa đám" của họ với giai điệu rất nghèo "Ả y ả y ả y rang" (bạn cứ đọc cái câu đó là ra giai điệu luôn rồi đó , ngang phè phè ) . Người Hàn cũng không có nhạc cụ dân tộc ngoài sáo trúc nguồn gốc Tàu , đàn tỳ bà, đàn độc cầm cũng từ Tàu . Sau khi về mấy anh em VN nhẩm hát bài "Tình bằng có cái trống cơm" , "Chi Hai xinh đứng một mình" , "Lý ngựa ô" , "Bắc Kim Thang" ... mà thấy là chỉ riêng mỗi một khoản về dân ca thôi mà giai điệu tươi vui , thanh bình, lạc quan miền nông thôn Việt Nam của nguời Việt mình đã có một sự khác biệt rồi . Và VN ta còn có rất nhiều nhạc cụ truyền thống đặc trưng chỉ có Việt Nam có như đàn bầu , đàn đá , đàn tơ-nưng , gõ cắc , sáo Việt Nam (khác sáo Tàu ở chỗ ta thổi vào gốc ngọn sáo ) , đàn gió ... Giai điệu Việt Nam thể hiện qua những nhạc cụ VN mang một phong thái rất Việt không lẫn vào đâu được, réo rắt với tiết tấu nhanh , vui , lên xuống thiết tha . Lúc người Hàn biểu diễn màn thổi sáo , ai nghe cũng kêu là sao giống nhạc phim chưởng Tàu quá !? Có một anh VN nhái giọng phim chưởng Tàu làm anh em thấy giống quá cười muốn bể bụng : "Guynh đi chuyến nài không biết chừng nào mới dzề . Muội ở lại ráng luyện tầng thứ 7 của cuống Cửu Âm Châng Kin ..." Người ta nghèo nàn văn hóa như vậy nhưng vì có tiền , có ý thức quảng bá ... mà trong con mắt người Âu thì là hết sức đậm đà văn hóa ... Còn ở VN , Tây đến chơi chỉ biết dẫn đi ... nhậu *************************** De^? Thong^ Cam?, Xay^ Dung, Gop' Y' xin vao tham CHAT cua? cac' em tai. ... http://www.svduhoc.com/forum/index.php?showtopic=6093 *************************** ... Tim` Hieu^?, Mua nha`, ban' nha`, dau^` Tu Dia Oc' tai Little Saigon - California - USA xin vao` trang web cua? chung' toi^ ... http://www.VinnyTran.com |
![]() | Vietnamese pipa music Tỳ bà là nhạc cụ chỉ sử dụng trong âm nhạc Cung đình, sau này khi âm nhạc cung đình Việt nam bị phá vỡ, cây đàn đã rơi vào tình trạng bị thất truyền. Khi nhạc cải lương ra đời, cây đàn đã tham gia vào dàn nhạc cải lương vào đầu thế kỷ XX, phía Nam Việt nam. www.catruthanglong.com |
![]() | Phụ Mẫu Ân.10 - TN.(TY).60 - PSĐĐ.74 Phụ Mẫu Ân 10 Hình lồng ca ----------------- THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN TRÍCH YẾU [ Bài 60 và hết] IX. THI VĂN DẠY VỀ TAM LẬP: 2.LẬP CÔNG: (tiếp theo) Sáng đường nhờ có bóng trời soi, - Đạo-đức để tâm chớ đổi dời. Công-quả thìn lòng sau hưởng phước, - Dặm dài đừng nệ bước xa-xôi. (trg 226) Đừng sợ khó, khó nên công, - Công khó may gìn chữ sắc không. Không sắc, sắc không vui đảnh hạc, - Hạc về chốn cũ dựa rừng tòng. (trg 226) Thông biết thế thời mới gọi thông, - Thông minh học đạo vẹn trau lòng. Lòng trần dầu muốn phong-ba dứt, - Độ chúng tu chơn chí nả-nong. (trg 227) Cõi thế tìm nơi đạo-đức vào, - Lòng thành Thần-Thánh chứng công-lao. Nhân-sanh thấy khổ đưa tay cứu, - Chẳng mất phần sau địa vị cao. (trg 228) Cung đàn chờ khách cận song thu, - Năng mến Đạo mầu chí trượng phu. Biển khổ vớt người thuyền gặp lúc, - Đeo-đai thế-sự chỉ mua sầu. (trg 229) Sao cho thành-kỉnh Phật-Trời thương, - Đạo-đức chăm lo vững mối đường. Công-nghiệp phải lo sanh-chúng độ, - Đàn sau để dấu kẻ soi gương. (trg 229) Mùi đời biết đặng lắm chua cay, - Cay-đắng kiếp người khổ ớ ai? Ai dám xả thân hành chánh đạo, - Đạo mầu theo dõi hết trần ai. (trg 229) 3. LẬP NGÔN: Đinh ninh Thầy dặn trẻ đôi lời, - Mình biết Đạo mình giữ đó thôi. Mặc kẻ thường tình ngu biếm nhẽ - Phải coi nên chỗ để nên lời. (trg 92) Sách dầu muôn cuốn dạy câu lành, - Nào kẻ học cao thế gọi lanh, Đổi thử máy Trời coi có được, - Thì Ta đổi tội dữ ra lành. (trg 104) Nho-nhã con tua tập tánh tình, - Dưới đời đừng tưởng một mình lanh. Một câu thất-đức thiên niên đọa, - Nhiều nỗi trầm-luân bởi ngọn ngành. (trg 97) Nhiều nhân-quả trước phải đền nay, - Chẳng gỡ cho kham cứ nhắc hoài. Một tiếng than-van thân cực-nhọc, - Một oan chẳng chịu muốn gây hai. (trg 232) Họa phước vô môn chỉ tại người, - Thỉnh mời rồi đổ bởi nơi Trời. Huệ ân muốn hưởng noi đường Đạo, - Hối cải tu thân phải giữ lời. (trg 233) HẾT |
![]() | Viếng Đền Thánh. 10 - TN.(TY).50 - PSĐĐ.64 Viếng Đền Thánh - 10 --------------------- THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN TRÍCH YẾU [ Bài 50 ] VI. PHƯƠNG PHÁP TU THÂN: 3. Ý NGHĨA VIỆC NHẬP MÔN VÀ LỜI MINH THỆ: (tiếp theo) • Rồi biểu hai vị Đầu-Sư xuống ngai, quỳ đến trước mặt Ngũ-Lôi, hai tay chấp trên đầu quì ngay bùa (Kim-Quang-Tiên) mà thề như vầy: Tôi là Lê Văn Trung tự Thiên Ân là Thượng-Trung-Nhựt và Lê Văn Lịch tự Thiên Ân là Ngọc-Lich-Nguyệt, thề Hoàng-Thiên, Hậu-Thổ,trước Bửu-Pháp Ngũ-Lôi rằng làm trọn Thiên-đạo má diều-dắt cả mấy em chúng tôi đều là Môn-Đệ của Cao-Đài Ngọc-Đế; nhứt nhứt do lịnh Thầy phân định, chẳng dám chuyên quyền mà lập thành tả đạo; như ngày sau hữu tội thì thề có Ngư-Lôi tru diệt. Đến bàn Vi-Hộ Pháp cũng quỳ xuống,vái y vậy đều câu sau như vầy: Như ngày sau phạm Thiên-Điều, thề có Hộ-Pháp đọa Tam-đồ bất năng thoát tục. Rồi mới biểu Giảng-xướng lại nữa Phục-Vị thì nhị Đầu-Sư trở lại ngồi trên ngai, chư Môn-đệ đều đến lạy mỗi người hai lạy. Tới phiên các Môn-đệ, từ người đến bàn Ngũ-Lôi mà thề rằng: Tên gì?. . . . . . . Họ gì? . . . . . . Thề rằng : Từ đây biết một Đạo Cao- Đài Ngọc-Đế, chẳng đổi dạ đổi lòng, hiệp đồng chư Môn-đệ, gìn luật lệ Cao-Đài, như sau có lòng hai thì Thiên-tru, Địa-lục.(trg 15) 4. SỰ CÚNG ĐÀN PHẢI NGHIÊM CHỈNH: • Mấy đứa Lễ Sanh cốt để sắp đặt sự nghiêm trang trong đàn cầu Thầy, chớ chẳng phải duy để đi lễ mà thôi, mỗi đại đàn phải đủ mặt; chúng nó phải ăn mặc trang-hoàng, hai đứa trước, hai đứa sau, xem sắp-đặt sự thanh tịnh. Thầy dặn các con như đàn nội chẳng nghiêm, Thầy không giáng, ba con nhớ nghe! (trg 28) • Các con nghe, Thầy hằng nói với các con rằng: Thà là các con lỗi với Thầy, thì Thầy vì lòng từ-bi mà tha-thứ, chớ chẳng nên động đến oai-linh chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, vì họ chẳng tha-thứ bao giờ. Thầy lại cũng đã nói: Mỗi khi Chơn-linh Thầy giáng Đàn thì cả vàn-vàn muôn-muôn Thần, Thánh, Tiên, Phật theo hầu hạ. Các con nếu mắt phàm thấy đặng, phải khủng-khiếp kinh-sợ vô cùng; nhưng thấy chẳng đặng, nên tội cũng giảm nhẹ đó chút. Thất lễ là đại tội trước mắt các Đấng Chơn-linh ấy, Thầy phải thăng cho các con khỏi hành-phạt. Thầy chẳng buổi nào chấp trách các con, bởi lòng thương yêu hơn chấp trách rầt nhiều; sợ là sợ cho các con mất đức với chư Thần, Thánh, Tiên, Phật. (trg 126) • Được, nhưng còn sơ-sót, món nào liệu chẳng có ích, thì nên chế-giảm, trừ ra Nhạc phải giữ cho toàn, đi Lễ cho có vẻ nghiêm-nghị, ấy là hai món đại-khái đó. Nhạc còn chưa đủ thể cách, đờn để rước chư Tiên-Thánh không phải vậy là đủ, người Nhạc-công phải ăn mặc tinh-khiết. Sắp-đặt vào khởi Nhạc phải có thứ lớp phân-minh, chớ chẳng phải muốn đờn bài chi cũng đặng, ấy là trái Thánh-ý đó. Phải sắp-đặt lại nghe à! Nơi Đàn nào mà khác hơn Thánh-Giáo và bày-biện nhiều trái cách, thì Đạo-hữu không phép tham-dự. (trg 167) • Thầy cho các con hay rằng: Đại-lễ Tòa-Thánh chẳng hoàn-toàn theo cách-thức dạy trước đây thì khá biết rằng, có tà-quái chứng mà thôi nghe! (trg 178) 5. TINH THẦN DÂN CHỦ: • Còn tòa Thánh thì Thầy muốn cho có nhơn lực hiệp cùng Thiên-Ý, ấy là hạnh của Thầy: các con nên xem gương mà bắt chước. Từ Thầy đến lập Đạo cho các con đến giờ, Thầy chưa hề một mình chuyên quyền bao giờ: các con lựa chọn nơi nào mà Hội-Thánh vừa lòng thì đẹp lòng Thầy.(trg 78) (còn nữa) Nối Kết ĐAI ĐAO GIÁO LÝ & TRIẾT LÝ : http://www-personal.usyd.edu.au/~cdao/booksv/ddglvtl.htm |
![]() | Phụ Mẫu Ân.6 - TN.(TY).56 - PSĐĐ.70 Phụ Mẫu Ân 6 Tình Mẹ Công Cha --------------- THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN TRÍCH YẾU [ Bài 56] VII. PHƯƠNG PHÁP HÀNH ĐẠO: 16. SỰ HÀNH ĐẠO CỦA NỮ PHÁI: (tiếp theo) • Chư Ái-Nữ ôi! Các con thường để mắt dòm lên thấy kẻ cao sang thì các con cho rằng các con vô phước; còn nhìn xuống thấy đồng chủng thấp hèn thì các con lại đem lòng khi bạc. Ấy là một điều Vô Đạo. Thầy khuyên các con phải mở rộng trí ra mà thương nhơn loại, thì mới hạp ý Thầy. Các con phải giữ gìn đức hạnh, đối với kẻ trên bằng chữ khiêm hòa, đối với kẻ dưới bằng chữ khoan dung. Nghe các con! (trg 81) • Thầy đã chán mắt thấy phái nữ hành Đạo thế nào, biết bao phen Thầy buồn, mà buồn rồi lại giận, muốn chẳng lập nữ-phái mà làm gì. Nhưng trai gái cũng đồng con, Thầy không nỡ đành lòng từ bỏ, Thầy lại thương con (1) (là Bà Đầu Sư Lâm Hương Thanh) nên đã lắm phen lấy khảo trừ công cho con trở lại phẩm cũ, bởi một lời đã hứa với Quan-Âm, Thầy mới nhứt-định dành phần công-quả ấy cho con. Con ôi! Thầy thấy con đau-thảm bấy nhiêu, một phen lầm-lỗi lẽ nào bỏ nghiệp muôn năm. Con coi đó mà coi, Thầy thương con là bao-nhiêu? Thầy giữ nữ-phái lại cũng vì con. Thầy kêu nó không đến, Thầy dạy nó không nghe, muốn phạt cho đáng kiếp mà bụng cũng chẳng đành. Con là chị, Thầy đến lập Tam-kỳ Phổ-Độ, chỉ vụ một chữ Hoà, con liệu đứa nên, dùng đẹp lòng con, kêu tên cho Thầy phán-đoán. (trg 139) • Thiếp lấy làm hân-hạnh được trông thấy lòng thành kỉnh của chư đạo-muội. Từ đây khá chung hiệp nhau mà lo dìu dắt đàn sau bước tới; nhiều đạo-muội chẳng để trọn lòng về nền Đạo, phải rán công thêm nữa, đặng làm cho đáng nét yêu dấu của đấng Chí-Tôn cho nở mày khách quần-thoa cõi Việt. Đều thăng-thưởng chẳng mất phần, ngày giờ nhặt-thúc, nếu diên-trì thì bước đường sau khó theo dấu. Thiếp để lời mừng chư đạo-muội khá chịu nhọc mà làm cho trách-nhậm hoàn-toàn, ấy là điều Thiếp trông-mong nơi các Đạo-muội vậy. Làu soi gương hạnh rạng Nam-hoa, - Sau trước rồi đây cũng một nhà. Liễu yếu đem đường dìu liễu yếu, - Tranh xưa thêm rỡ cảnh liên-tòa. (trg 145) • Còn nữ-phái, chưa có vẻ gì gọi là Đạo: một hai đứa hành Đạo, cả trăm đứa cầu vui, thế nào Đạo thành con. (trg 155) 17. THỜ THẦY NƠI TƯ GIA: • Chư Môn-đệ nghe! Phần nhiều trong các con chẳng để lòng thờ kính Thầy, tưởng cho đem thờ Thầy vào nhà là chủ ý cầu một việc lợi riêng chi cho gia quyến vậy thôi, chớ chẳng hiểu là một nguồn trong sạch để rửa các lỗi phàm tục cuả các con. Nhiều đứa lại còn mờ-hồ, đã thờ Thầy mà còn chưa chắc ý rằng thờ đặng chi, và mở Đạo có ích gì? Than ôi! Đã bước chân vào đường Đạo hạnh mà chẳng để công tìm kiếm, học hỏi cho rõ ngọn nguồn, thì làm phận sự Môn-đệ như thế có ích chi cho nền Thánh đâu? (trg 63) (còn nữa) Nối kết BÁT ĐẠO NGHỊ ĐỊNH : http://www.caodaism.org/1003/bdnd.htm |
![]() | (Part 1) Phật Tử Chống VC * Phẩm Nữ Nhân Phật Tử Chống VC * Phẩm Nữ Nhân 1 May This Sutta along with practicing the four foundations of mindfulness reduce your sexual addiction/desire. Satipatthana Sutta The Foundations of Mindfulness I. The Contemplation of the Body II. The Contemplation of Feeling III. The Contemplation of Consciousness (Mind) IV. The Contemplation of Mental Objects http://www.tranlich.com/phathoc/tuniemxu.htm ********** http://www.thuvienhoasen.org/kinhtieubo4-07.htm PHẨM NỮ NHÂN 62. CHUYỆN CÔ GÁI TRÊN LẦU BẢY TẦNG. (Tiền thân Andabhuta) Tiểu Bộ Kinh - Tập IV Chuyện Tiền Thân Đức Phật (I) Jātaka) Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt http://www.sacred-texts.com/bud/j1/j1065.htm No. 62. A abhūta-Jātaka The Jataka ** Volume I tr. Robert Chalmers ** ed. E. B. Cowell Video http://www.youtube.com/watch?v=tXVxXwsuqek ********************** 62. CHUYỆN CÔ GÁI TRÊN LẦU BẢY TẦNG. (Tiền thân Andabhuta) Trò chơi sáo, giả mù... Câu chuyện này do bậc Ðạo Sư kể trong lúc trú tại Kỳ Viên về một Tỷ-kheo bị ái dục chi phối tâm trí. Bậc Ðạo Sư hỏi: - Tăng chúng bảo rằng ông bị ái dục chi phối, có phải vậy chăng? - Thưa vâng, quả đúng như vậy. - Này Tỷ-kheo, không ai canh giữ đàn bà được cả. Ngày xưa, có kẻ đầy mưu trí canh giữ một nữ nhân từ khi nó mới lọt lòng mà cũng không thể nào giữ nó được. Nói vậy xong, Ngài kể một câu chuyện quá khứ. * Một thuở nọ vua Brahmadatta trị vì tại Ba-la-nại, Bồ-tát sinh làm vương tử của bà Chánh hậu. Khi ngài lớn lên, ngài tinh thông mọi môn học thuật, và khi vua cha băng hà, ngài lên ngôi làm một vị anh quân, trị dân đúng pháp. Thời ấy, ngài thường chơi súc sắc với vị Tế sư của triều đình, và khi ném con bài súc sắc bằng vàng trên mặt chiếc bàn bằng bạc, ngài thường ca khúc hát cầu may này: Muôn vật lẽ thường tình, Sông ngòi uốn lượn quanh, Còn các loài thảo mộc Là cây cối mọc thành, Hễ gặp thời cơ tới, Nữ nhân phạm ác hành. |
![]() | Thương Quá Bờ Lưng Cong - TN.(TY).13 - PSĐĐ.27 Thương Quá Bờ Lưng Cong Nhạc: Thiên-Anh Hòa Âm: Thanh-Ngọc (Milano) Hình Ảnh: Cát Biển và Internet Gốc : http://au.youtube.com/watch?v=QjCXviYNdDw --------------------------- THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN TRÍCH YẾU [ Bài 13 ] PHẦN II: CÁC TRIẾT LÝ CĂN BẢN TRONG ĐẠO CAO-ĐÀI: 2. THUYẾT THIÊN ĐỊA VẠN VẬT ĐỒNG NHỨT THỂ: (tiếp theo) • Bởi vậy một chơn thần Thầy mà sanh hóa thêm chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư Thần và toàn cả nhơn loại trong Càn Khôn Thế Giới, nên chi các con là Thầy, Thầy là các con. Như kẻ bên Phật Giáo hay tặng Nhiên Đăng là Chưởng giáo; Nhiên Đăng vốn sanh ra đời Hiên Viên Huỳnh Đế. Người gọi Quan Âm là Nữ Phật Tông, mà Quan Âm vốn là Từ Hằng Đạo Nhân biến thân. Từ Hằng lại sanh ra lúc Phong Thần đời Nhà Thương. Người gọi Thích Ca Mâu Ni là Phật Tổ; Thích Ca vốn sanh ra đời Nhà Châu. Người gọi Jésus là Thánh Đạo Chưởng Giáo; thì Jésus lại sanh nhằm đời Nhà Hớn. Thầy hỏi vậy chớ ai sanh ra các Đấng ấy? Khí Hư Vô sanh có một Thầy; còn mấy Đấng Thầy kể đó ai sanh ? Ấy là Đạo, các con nên biết. Nếu không Thầy thì không có chi trong Càn Khôn Thế Giới ầy; mà nếu không có Hư Vô Chi Khí thì không có Thầy. (trg. 28) • THƯỜNG CƯ NAM HẢI QUAN ÂM NHƯ LAI Thiếp chào các em. Các em có hiểu vì sao mà phải khai rộng lòng thương cho đến bác ái chăng ?... Vì vạn vật do Đức Từ Bi mà sanh hóa trong cả thế gian, vậy Vạn Vật đồng nhứt thể. Tánh háo sanh của Đức Đại Từ Bi cũng nhân đó mà vô biên vô giới. Còn chúng ta lại là một loài trong Vạn Vật, thì chúng ta cũng ở trong luật hóa sanh ấy. (trg. 193) • Khai Thiên Địa vốn Thầy, sanh Tiên Phật cũng Thầy; Thầy đã nói một Chơn Thần mà biến Càn Khôn Thế Giới và cả nhơn loại. Thầy là Chư Phật, Chư Phật là Thầy. Các con là chư Phật, chư Phật là các con.. Có Thầy, mới có các con, có các con rồi mới có Chư Thần, Thánh, Tiên, Phật. (trg. 43) 3. TAM GIÁO QUI NGUYÊN, NGŨ CHI PHỤC NHỨT: • Vốn từ trước Thầy lập ra Ngũ chi Đại Đạo là Nhơn Đạo, Thần Đạo, Thánh Đạo, Tiên Đạo, Phật Đạo. Tùy theo phong hóa của nhân loại mà gầy Chánh giáo, là vì khi trước Càn vô đắc khán, Khôn vô đắc duyệt, thì nhơn loại duy có hành Đạo nội tư phương mình mà thôi. Còn nay thì nhơn loại đã hiệp đồng, Càn khôn dĩ tận thức thì lại bị phần nhiều Đạo ấy mà nhơn loại nghịch lẫn nhau; nên Thầy mới nhứt định qui nguyên, phục nhứt. (trg 16) • Trong Tam Kỳ Phổ Độ và qui Tam Giáo nầy; Phật thì có Quan Âm, Tiên thì có Lý Thái Bạch. Thánh thì có Quan Thánh Đế Quân khai Đạo. Vậy con lập cho đủ ba Trấn chứng đàn. (trg 33) • Các con ! Thầy đã lập thành Thánh Thất; nơi ấy là nhà chung của các con; biết à. Thầy lại qui Tam Giáo lập Tân Luật, trong Rằm tháng mười có đại hội cả Tam Giáo nơi Thánh Thất. Các con hay à! Sự tế tự theo Tam Kỳ Phổ Độ cũng nơi ấy mà xuất hiện ra; rõ à! Thầy nhập ba chi lại làm một là chủ ý qui tụ các con trong Đạo Thầy lại một nhà. Thầy làm cha Chưởng quản; hiểu à ! (trg 39) (Còn nữa) Kết Nối Th ánh Th ất An Minh Ki ên Giang : http://au.youtube.com/watch?v=srKOiQlyxm8 |
![]() | Tòa Thánh Tây Ninh - TN.(TY).26 - PSĐĐ.40 Du Khách Viếng Tòa Thánh Tây Ninh --------------------------- THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN TRÍCH YẾU [ Bài 26 ] (tiếp theo) PHẦN IV: HỆ THỐNG TỔ CHỨC ĐẠO CAO-ĐÀI 1. HÌNH THỂ ĐỀN THÁNH GỒM CẢ 3 ĐÀI: • ...Như vậy ngay trung tim rừng, cách miếng đất trống chừng ba thước rưởi, đóng một cây nọc đo Hiệp Thiên Đài như vầy: Ngoài bàu Cà Na, đo chừng 50 thước đóng một cây nọc, ấy là khuôn viên Tòa Thánh. Lão lại dặn, từ cây nọc bên phía miếng đất phải đo vô bàu Cà Na 27 thước Lang sa, nghe à! Từ vuông 27 thước mỗi góc của Đài Bát Quái, nghĩa là hình nhà tròn có 8 nóc, cao từ đất lên thềm 9 thước Lang sa, làm 9 nóc rộng bao nhiêu tùy, trên điện Bát Quái chiều cao 9 thước, hình nóc tròn mô lên, chỉ có 8 nóc cho phân minh; trên đầu Đài phải để cây đèn xanh. Kế nữa là chánh điện, bề dài 81 thước, bề ngang 27 thước (Cửu Trùng Đài), Lão phải vẽ mới đặng. Hai bên Hiệp Thiên Đài bên mặt thì có Lôi Âm cổ Đài, bên tả thì có Bạch Ngọc Chung Đài, Lão phải vẽ mới đặng. (trg 142) 2. PHẨM TRẬT VÀ QUYỀN HÀNH CHỨC SẮC CỬU TRÙNG ĐÀI: Ngọc-Hoàng Thượng-Đế Viết Cao-Đài Giáo Đạo Nam Phương GIÁO-TÔNG nghĩa là anh cả của các con, có quyền thay mặt Thầy mà dìu dắt các con trong đường Đạo và đường Đời. Nó có quyền về phần xác chớ không có quyền về phần hồn. Nó đặng phép thông công cùng Tam-thập-lục-Thiên và Thất-thập-nhị-Địa-Giái đặng cầu rỗi cho các con, nghe à! Chư Môn-đệ tuân mạng! CHƯỞNG-PHÁP cuả ba phái là Đạo, Nho, Thích. Pháp luật Tam-Giáo tuy phân biệt nhau, song trước mặt Thầy vốn coi như một. Chúng nó có quyền xem xét luật lệ trước buổi thi hành, hoặc là nơi Giáo-Tông truyền xuống, hay là nơi Đầu-Sư dâng lên. Như hai đàng chẳng thuận thì chúng nó phải dâng lên cho Hộ-Pháp đến Hiêp-Thiên-Đài cầu Thầy giáng xuống mà sửa lại, hay là tuỳ ý mà lập luật lại. Vậy chúng nó có quyền xem xét kinh-điển trước khi phổ thông. Như thoảng có kinh luật chi làm hại phong hoá thì chúng nó phải trừ bỏ, chẳng cho xuất bản. Buộc cả Tín-đồ phải vùa sức mà hành sự trước mặt luật đời. Thầy khuyên các con rán xúm nhau vùa giúp chúng nó. Mỗi Chưởng-Pháp có ấn riêng. Ba ấn phải có trên mỗi luật, mới đặng thi hành. Chư Môn-đệ tuân mạng ĐẦU-SƯ có quyền cai trị phần Đạo và phần Đời của chư Môn-đệ. Nó đặng quyền lập luật, song phải dâng lên cho Giáo-Tông phê chuẩn. Luật lệ ấy phải xem xét một cách nghiêm nhặt, coi phải có ích cho nhơn sanh chăng. Giáo-Tông buộc phải giao cho Chưởng-Pháp xét nét trước khi phê chuẩn. - Chúng nó phải tuân mạng lịnh Giáo-Tông, làm y như luật lệ Giáo-Tông truyền dạy. Như thoảng luật lệ nào nghịch với sự sanh hoạt cuả nhơn-sanh, thì chúng nó đặng phép nài nỉ hủy bỏ. Thầy khuyên các con phải thương yêu và giúp đỡ chúng nó. Thầy lại dặn các con như có đều chi cần yếu thì khá nài nỉ xin nơi nó. Ba chi tuy khác nhau chớ quyền luật như nhau, như luật lệ nào Giáo-Tông đã truyền dạy, mà cả ba đều ký tên không tuân mạng, thì luật lệ ấy phải trả lại cho Giáo-Tông, Giáo-Tông truyền lịnh Chưởng-Pháp xét nét lại. Chúng nó có ba cái ấn riêng nhau, mỗi tờ giấy chi chi phải có ấn mới thi hành - nghe à! Chư Môn-đệ tuân mạng! PHỐI-SƯ mỗi phái là 12 người, cộng là 36 người; trong 36 vị ấy có 3 vị Chánh-Phối-Sư. Ba vị ấy đặng thế quyền cho Đầu-Sư mà hành sự; song chẳng quyền cầu phá luật lệ, nghe à! . . . Chư Môn-đệ tuân mạng. + Vì không vào hết,để khỏi gián đoạn xin mời vào đây đọc tiếp : http://blog.360.yahoo.com/blog-8J5hj0YyeqkYzHYRh6B_a49eKjbe6g--?cq=1&p=137 (còn nữa) Nối Kết BỬU MINH ĐÀN ; http://antruong.free.fr/batan.html |