![]() | Một Thoáng Việt Nam - A Glimpse of Vietnam from the 10th anniversary (2005) of Những Ngôi Sao Nhỏ, or the Little Stars company in Vietnam. Music is another mix of Cò Lả, a popular folk song originated in Red River Delta. The hats are called Nón Quai Thao and clothes are Áo Tứ Thân. |
![]() | Quang Le - Chan Que Trung Đức Helps stop hair loss Deep cleans follicles Controls itching and dandruff Leaves hair soft and silky Giúp chặn đứng rụng tóc Sạch gàu, Hết ngứa Có được mái tóc mượt mà óng ả Rejuvenate Dry, Cracked And Scaly Skin, Relieves Itching, Burning And Foot Odor. Làm mềm da chân bị khô, Nức nẻ Giúp trị nấm ,Tẩy trùng diệt vi khuẩn. Nguyên nhân dẩn đến ngứa và bị hôi chân Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em ở mãi con đê đầu làng Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi Nào đâu cái yếm lụa sồi Cái dây lưng đuỗi nhuộm hồi sang xuân. Nào đâu cái áo tứ thân, cái khăn mỏ quạ cái quần nái đen ? Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa Như hôm em đi lễ chùa. Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh. Hoa chanh nở giữa vườn chanh. Thầy u mình với chúng mình chân quê Hôm qua em đi tỉnh về Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều No Copyright Infringements Intended PROPERTY OF THUY NGA COPYRIGHT THUY NGA Paris By Night |
![]() | Vietnamese traditional dress Hình ảnh những cô gái thướt tha trong tà áo dài duyên dáng từ lâu đã trở thành biểu tượng của Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn lại quá trình phát triển lịch sử trang phục dân tộc, Việt Nam không chỉ có áo dài mà còn có áo yếm - thứ trang phục không thể thiếu của người con gái xưa. Xưa kia áo yếm thường chỉ được gọi với cái tên nôm na là cái yếm, đó là thứ trang phục đã có từ bao đời nay và vẫn còn giữ được cho đến ngày hôm nay. Không chỉ vào chốn cung đình với các mệnh phụ công nương, cái yếm còn ra ruộng đồng "dầm mưa dãi nắng" với người nông dân và cùng với chiếc áo tứ thân, cái yếm theo chị em đến với hội đình đám, góp phần tạo nên bộ "quốc phục" của quý bà thời xưa. Cái yếm xuất hiện trong cuộc sống của người dân Việt Nam từ lâu nhưng mãi tới đời nhà Lý cái yếm mới "định hình" về cơ bản. Theo dòng lịch sử, cái yếm không ngừng biến đổi, nâng cao tính thẩm mỹ qua những lần cải tiến. Tuy nhiên, "cuộc cách mạng" của cái yếm chỉ xảy ra vào đầu thế kỷ trước khi cái quần kiểu Tây và cái váy đầm xoè xâm nhập vào Việt Nam. Ơ' thế kỷ 17, cái yếm vẫn chưa có sự thay đổi lớn lao về hình thức. Thế kỷ 19, cái yếm có hình vuông vắt chéo trước ngực, góc trên khoét lỗ làm cổ, hai đầu của lỗ, đính hai mẩu dây để cột ra sau gáy. Nếu cổ tròn gọi là yếm cổ xây, cổ nhọn đầu hình chữ V gọi là yếm cổ xẻ, đít chữ V mà xẻ sâu xuống gọi là yếm cổ cánh nhạn. Bước sang thế kỷ 20, áo yếm càng được sử dụng phổ biến với nhiều kiểu dáng và mẫu mã phong phú. Dành cho người lao động có yếm màu nâu dệt bằng vải thô. Người lớn tuổi mặc yếm màu thẫm. Con gái nhà gia giáo mặc yếm nhiều màu, trang nhã và kín đáo. Loại yếm "ỡm ờ", màu sặc sỡ, cổ cắm sâu trễ quá bờ ngực, "thách thức" chỉ dân "trời ơi" dạng Thị Mầu mới mặc. Thời kỳ "cách tân" này, cổ yếm thường được "dằn" thêm ba đường chỉ để "bảo hiểm" hoặc may viền lằn vải, thêu hoa cặp theo đường biên cổ. Một loại yếm hay được các cô gái sử dụng nữa là "yếm đeo bùa". Gọi là yếm đeo bùa bởi người mặc chúng thường để xạ hương vào trong túi vải nhỏ đeo cạnh yếm, đó chính là thứ vũ khí vô cùng lợi hại của các cô gái thời xưa... Không chỉ vậy, chiếc yếm còn làm nên những câu chuyện tình yêu vô cùng độc đáo. Xưa, các cô gái khi hẹn hò người mình yêu thường "ém" một miếng trầu trong chiếc yếm của mình, dân gian gọi đó là "khẩu trầu dải yếm". Có lẽ không có thứ trầu nào "linh thiêng" hơn loại trầu dải yếm này. Để trở thành "quốc phục" của quý bà quý cô trước khi chiếc áo dài ra đời, đi kèm với cái yếm là chiếc áo cánh khoác ngoài không cài cúc. Khi ra ngoài bên ngoài chiếc yếm phải có thêm chiếc áo dài, chiếc váy lưỡi trai bằng lĩnh, dải lụa đào hoặc màu mỡ gà thắt ngang lưng, cái xà tích bạc lủng lẳng, bộ "độ nghề" ǎn trầu bên phía cạnh sườn, chân mang dép. Chưa hết, phục trang ra đường còn phải kể đến là hai chiếc khǎn đội đầu: khǎn nhiễu (quấn bên trong) và khǎn mỏ quạ (trùm bên ngoài). Nếu đúng dịp hội hè đình đám các cô gái thường trang bị thêm cho mình chiếc nón quai thao, tóc vấn cao cài lược. Suốt chiều dài lịch sử, cái yếm đã đi vào "giấc mơ" của biết bao thế hệ mày râu. "Trời mưa lấy yếm mà che - Có anh đứng gác còn e nỗi gì?". Đáp lại, các nàng cũng chẳng vừa: "Ước gì sông hẹp tày gang - Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi". Cái yếm là thứ trang phục vừa kín đáo, vừa... "ỡm ờ" một cách nghệ thuật và độc đáo. Chả thế mà Thị Mầu nói với chàng nô:" Gió xuân tốc dải yếm đào - Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương!". Theo Tạp chí Quê hương |
![]() | Bông Hồng Cài Áo - Nguyễn Hưng ca Bông Hồng Cài Áo Nhạc : Phạm Thế Mỹ Ca sĩ : Nguyễn Hưng ------------------- Sự Hiện Hữu Của Phật Mẫu trong Đại Đạo Kỳ Ba Phật giáo tôn vinh Đức Quân Âm là Mẹ, Công giáo tôn vinh Đức bà Maria là Mẹ. Tín đồ Đạo Cao Đài khi nói đến Mẹ, một là Mẹ sanh ra thân xác mình, hai là Mẹ Thiêng Liêng tức Đức Phật Mẫu, là Mẹ chung của nhơn loại. Có điều đặc biệt, tín đồ Đạo Cao Đài gọi Phật Mẫu là Đại Từ Mẫu, Đức Thượng Đế là Đại Từ Phụ. Đây, có phải là tư duy đương đại chăng ? Lòng thương của Phật Mẫu Phàm như hễ làm nghề nào, nghề nữ hay nghề nam cũng vậy, nghề nghiệp muốn được sở trường, hay chưa biết chắc làm đặng thường phải kiếm nhà nghề, nhờ chỉ biểu thì mới làm đặng. Mấy chị, mấy em đã thấy tấn tuồng thiên hạ tàn sát tiêu diệt lẫn nhau quá lẽ. Phụ nữ vạn quốc hiệp chủng phản kháng sự chiến tranh và nhứt định không cho đem con cái của họ ra làm bia cho súng đạn. Tưởng các chị, em biết mình là nhơn viên cơ Tạo đoan nhứt là Phật Mẫu là nhà nghề Tạo đoan. Mỗi cái gì mình làm được dầu nó là vật vô tri vô giác, nếu có ai đập bể hoặc làm hư hao mình còn giận, còn đau đớn thay, huống chi với tình mẹ con biết bao nhiêu giá trị! Không ai có quyền nào giết một đứa con của người mẹ, cũng như Phật Mẫu hiện giờ nầy, trên Ngọc Hư Cung có lẽ Phật Mẫu phản kháng cái nạn tiêu diệt nhơn loại mãnh liệt hơn Bần Ðạo tưởng tượng nữa mà chớ. Ở dưới thế, đương thấy cái tình cảnh trước mắt, các chị em phải làm chứng cớ cho Phật Mẫu nạp cả hồ sơ cho Phật Mẫu, để phản kháng cơ tự diệt thiêng liêng trong bảy ngày làm cho thiên hạ đem cả thống khổ, đau đớn của các bà Mẹ đưa trong tay cho Bà Mẹ linh hồn là Phật Mẫu, để Ngài đủ quyền năng phản kháng giữa Ngọc Hư Cung, hầu giảm bớt cái nạn chiến tranh tàn khốc. Làm được không? Có lẽ cả thảy đều làm được chớ. [Đức Hộ Pháp Thuyết Đạo I, tại Tòa Thánh, đêm 24 tháng chạp năm Ðinh Hợi (1948) ] Cao Quỳnh Tuệ Lâm góp nhặt Nghe nhạc Tôn Chỉ Đại Đạo : http://au.youtube.com/watch?v=MqAQNv6OemI |
![]() | Kiep Doc Than - Tuong Nguyen Sang Tac: Song Ngoc Tôi kiếp độc thân từ lâu chưa có tình xa hay tình gần Gác trọ cô quạnh đèn khuya hiu hắt nỗi niềm buồn đơn côi! Đời thường mơ ước nhà cao, lụa gấm, quyền quý, dấu ngựa xe Tôi đời thư sinh nghèo rồng mây chưa tới biết làm sao đây! Em chốn vàng son làm sao tôi với cành hoa yêu vườn tình Đêm buồn cô quạnh lòng nghe mơ ước những chuyện mình mai sau: Tình đẹp hai đứa, một gian nhà bé, một suối mát tình yêu Bếp lửa ấm gia đình nàng ngồi may áo bên đàn con xinh Ôi kiếp độc thân như mây trơì phiêu lãng trăm nẻo đời biết tên Trôi dạt về đâu? Con đường dài một bóng ngõ về chẳng ai mong Ôi kiếp độc thân người đời bảo vui tính, ai biết buồn trong tim Vì đời tôi trắng tay! |
![]() | Thành Thị--Thùy Chi Thành Thị.... "Về lại con phố ấy, có người thân Tìm lại đêm tháng tư mưa dầm Tìm mẹ trên phố xưa, gánh hàng rong Nơi tuổi thơ nghèo Về lại con phố ấy, có người thương Tìm người em gái xa xôi ngày nào Thành thị loang khói bay, ngỡ màn sương Giăng phủ xa mờ Có những mùa đông lạnh Mà nghe sao ấm áp Chiếc áo mẹ đan, rộng dài Có những niềm vui Giản dị nồi cơm than ấm mẹ chờ Tiếng bước chân cha về, từ chiến trường Về lại con phố ấy, có người thương Tìm người em gái xa xôi ngày nào Thành thị loang khói bay ngỡ màn sương Giăng phủ xa mờ Có những mùa đông lạnh Mà nghe sao ấm áp Chiếc áo mẹ đan, rộng dài Có những niềm vui Giản dị nồi cơm than ấm mẹ chờ Tiếng bước chân cha về, từ chiến trường Có những mùa xuân ngập Tràn trong đôi mắt ấy Biết lúc mẹ tan, chợ chiều Có những lời ca dịu ... dàng trôi qua năm tháng xanh ngời Ước mơ sống yên bình, cùng gia đình Về lại con phố ấy, có người thương Tìm người em gái xa xôi ngày nào Tìm lại em cốm thơm nức bàn tay Mong ngày tôi về Thành thị loang khói bay ngỡ màn sương" |
![]() | Lien Khuc Trom Nhin Nhau - Truong Vu - Ha Vy LK Trom Nhin Nhau - TruongVu - HaVy Tram Tu Thieng Đôi khi trộm nhìn em Xem dung nhan đó bây giờ ra sao Em có còn đôi má đào như ngày nào Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao Anh có bề nào ai đón đưa em Cuộc đời là vách chắn là rào thưa Thương em tiếng hát sang mùa Một mai mưa ướt áo em áo mỏng đường mòn Dáng nhỏ thân quen Đôi khiem trộm nhìn anh xem đôi tay rắnphong trần năm xưa Anh có còn mê sông hồ qua từng ngày Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu Đêm thâu đêm giấc ngủ xanh xao Anh có bề nào ai đón ai đưa Cuộc đời là vách núi là tường mây Quê hương nắng cháy đêm ngày Mà anh chim vút cánh bay thăm thẳm đường dài Không về thăm em |
![]() | (Part 2) Trở về từ cõi sáng (Part 2) Trở về từ cõi sáng Audio source: http://suoitumedia1.net/trangtruyenPG2.htm http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nmn4n2n31n343tq83a3q3m3237nvn "To Those Who Mourn" Charles Leadbeater, http://www.theosophical.ca/ToThoseWhoMourn.htm http://www.tamlinh.net/coi-sang/trovetucoisang.html TRỞ VỀ TỪ CÕI SÁNG http://freewebs.com/thunghiemthoi22/trovetucoisang.html *********** Tóm lại, người bạn yêu thương không hề chết, không hề mất đi, mà chỉ cởi bỏ bộ áo của họ mà thôi. Bạn đừng tưởng người chết chỉ như một luồng hơi, không có hình dáng chi cả hoặc thua kém lúc còn sống về một điểm nào đó. Cách đây nhiều thế kỷ, Thánh Paul đã nói: "Có một cái thể vật chất và có một cái thể tinh thần". Nhiều người đã hiểu lầm mà cho rằng những thể đó nối tiếp nhau chứ không hiểu rằng chúng ta đều có cả hai thể đó trong cùng một lúc. Thưa vâng, cái thể vật chất đó chính là cái xác thân mà bạn đang thấy, và cái thể tinh thần kia chính là cái mà bạn không thấy và thường được gọi bằng danh từ "linh hồn". Khi bạn bỏ xác thì bạn giữ lại cái thể tinh thần kia. Nếu bạn đồng ý, hay tạm thời đồng ý về quan niệm nầy thì chúng ta có thể đi xa hơn. Nếu bạn biết rằng chẳng phải khi chết bạn mới cởi bỏ "bộ áo" đó mà ngay khi ngủ bạn cũng tạm thời cởi bỏ nó và đi vẩn vơ trong một cởi giới khác trong cái thế tinh thần của bạn. Dĩ nhiên khi tỉnh dậy thì bạn lại mặc vào bộ áo thể xác đó trong khi người chết thì không còn mặc lại bộ áo đó được nữa. Vì sự cấu tạo và rung động nguyên tử của hai cõi vốn khác nhau nên cõi nào chỉ có thể nhìn được cõi đó mà thôi. Đôi khi tỉnh vậy, bạn mơ hồ như mình có thấy một cái gì đó, dĩ nhiên nó đã bị thay đổi rất nhiều bởi sự sắp xếp lại qua ký ức và bạn gọi điều nầy là chiêm bao. Hiện nay có nhiều quan niệm về đời sống sau khi chết. Một số dựa trên những tin tưởng có từ thời Trung Cổ, như sự trừng phạt đời đời kiếp kiếp trong cảnh địa ngục chẳn hạn. Dĩ nhiên ngày nay không mấy ai còn tin như vậy nữa, nhưng trước đây vài thế kỷ, nó là cả một sự đe dọa khủng khiếp. Những điều nầy đã được một số giáo sĩ lúc đó lợi dụng triệt để. Vì quyền lợi riêng, họ đã biến cải những giáo lý đầy nhân từ bác ái của đức Jesus thành một thứ "pháp luật" khắt khe tàn ác để đe dọa những người hiền lành dốt nát. Theo đ à tiến bộ của thế giới, người ta hiểu rằng cái quan niệm đó không những vô lý, xúc phạm đến danh dự của giáo hội, đến giáo lý cáo đẹp của đấng Cứu Thế, mà còn buồn cười nữa. Nếu bạn hiểu rằng một số tu sĩ chỉ vì nóng lóng muốn củng cố quyền lợi cũng như quyền lực đã cố tình giảng giải một cách sai lạc khiến các chân ký giản dị cao đẹp trở nên phức tạp, khó hiểu. Họ đã dựa vào những tín điều phi lý, vô căn cứ mà nói rằng thế giới nầy được cai trị bởi một đấng thần linh không muốn ai làm trái ý mình. Họ đã du nhập những điều nầy từ ..... ****** What you have been thinking of as your life is in truth only one day of your life as a soul, and the same is true of your beloved; therefore he is not dead. It is only his body that is cast aside. Yet you must not therefore think of him as a mere bodiless breath, as in any way less himself than he was before. As St Paul said long ago: "There is a natural body, and there is a spiritual body." People misunderstand that remark, because they think of these bodies as successive, and do not realize that we, all of us, possess both of them even now. You, as you read this, have both a "natural" or physical body, which you cannot see, that which St. Paul called the "spiritual." And when you lay aside the physical you still retain that other finer vehicle; you are clothed in your "spiritual body." If we symbolize the physical body as an overcoat or cloak, we may think of this spiritual body as the ordinary house-coat which the man wears underneath that outer garment. If that idea is by this time clear to you, let us advance another step. It is not only at what you call death that you doff that overcoat of dense matter; every night when you go to sleep you slip it off for awhile, and roam about the world in your spiritual body, invisible as far as this dense world is concerned, but clearly visible to those friends who happen to be using their spiritual bodies at the same time. For each body sees only that which is on its own level; your physical body sees only other physical bodies. When you resume your overcoat that is to say, when you come back to your denser body, it occasionally happens that you have some recollection, although usually a considerably distorted one of what you have seen when you were away elsewhere; and then you call it a vivid dream. Sleep, then, may be described as a kind of temporary death, the difference being that you do not withdraw yourself so entirely from your overcoat as to be unable to resume it. It follows that when you sleep, you enter the same condition as that into which your beloved has passed. What that condition is I will now proceed to explain. |
![]() | Phi Nhung & Manh Quynh - Thanh Pho Buon lyrics.. thành phố nào nhớ không em nơi chúng mình tìm phút êm dềm. thành phố nào vừa đi đã mỏi đường quanh co quyện gốc thông già. chiều đan tay nghe nắng chan hòa. nắng hôn nhẹ làm hồng môi em. mắt em buồn trong sương chiều anh thấy đẹp hơn. một sáng nào nhớ không anh ngày chúa nhật ngày của riêng mình. thành phố buồn nằm nghe khói tỏa. người lưa thưa chìm dưới sương mù. quỳ bên nhau trong góc giáo đường. tiếng kinh cầu đẹp mộng yêu đương. chúa thương tình sẽ cho mình.. mãi mãi gần nhau. (TAN CO) còn nhớ không em buổi đầu tiên gặp gở. mình bước bên nhau qua làn sương phủ chiều xuống mênh mông giáo đường lặng lẽ. người lưa thưa chìm đắm dưới sương mờ. ánh mắt bờ môi em làm tim anh chết lặng bao giờ. để rồi nhớ thương suốt đêm dài thao thức. chờ mong một ngày anh ngỏ tiếng làm quen. chiều chủ nhật nào em trước anh sau. bước vội cùng nhau mình vào cho kịp lễ. tiếng kinh cầu dệt mộng yêu đương nghe vấn vương nhiều tâm hồn như mở ngõ. rồi anh trao lời nói yêu ban đầu. dù cho đến ngàn sau nhưng lòng anh vẩn thương hoài. cầu xin trời cao thương xót cho tình lứa đôi. phố nhỏ từ đây ấm êm đôi tình nhân. có em bên đoi tim anh trào dâng mơ ước. dẩu đêm sương lạnh nhưng tình thấm nồng người ơi! lời nói anh trao xuyến xao lòng con gái. tình đầu em yêu anh chớ nên hai lời. ước mộng ngày xanh hòa nhịp tim yêu cho đến trọn đời. phố nhỏ từ đây sẽ không còn quạnh quẽ. giáo đường nào rộn rã tiếng cầu kinh. ngày chúa nhật về là ngày của riêng ta. ghi dấu tình yêu buổi đầu gặp gở. mình sẽ yêu nhau nguyện cầu duyên thắm. chúa sẽ cho mình mãi mãi gần nhau. rồi từ đó vì cách xa duyên tình thêm nhạt nhòa. rồi từ đó chốn phong ba em làm dâu nhà người. âm thầm anh tiếc thương đời. đau buồn em khóc chia phôi. anh về gom góp kỷ niệm tìm vui. thành phố buồn lắm tơ vương. cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn. và con đường ngày xưa lá đổ. giờ không em sỏi đá u buồn. giờ không em hoang vắng phố phường. tiếng chuông chiều chầm chậm thê lương. tiễn đưa người quên núi đồi.. quên cả tình yêu. (TAN CO) hởi cố nhân ơi! xin đừng thương đừng tiếc nữa. mỗi bước chân xa nghe sầu vời vợi đếm nỗi chờ mong bóng người xa khuất. biền biệt chân mây sao chẳng thấy quay về. phố nhỏ mù sương sao vắng lặng tứ bề. anh ra đi không một lời đưa tiễn. em ngậm ngùi ngở người đã phụ vong. rồi một chiều nào em khoác áo sang ngang. bỏ lại sau lưng tháng năm nhiều kỷ niệm. tôi trở về đây khi thân trai tròn nợ nước. tìm lại người yêu xưa nhưng khuất dạng xa hình. thành phố buồn lắm tơ vương. cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn. và con đường ngày xưa lá đổ. giờ không em sỏi đá u buồn. giờ không em hoang vắng phố phường. tiếng chuông chiều chầm chậm thê lương. tiễn đưa người quên núi đồi quên cả tình yêu. rặng thông già xưa con đường mòn quen cũ. giờ không em sao vắng lặng tiêu điều. sương khuya giăng kín trời phương đó anh có nghe lóng lạnh giá không anh? phố buồn đếm bước chân hoang trong góc giáo đường nay chỉ có mình tôi. |
![]() | Xuân Về Nhớ Mẹ (Xuan Ve Nho Me) Ngồi buồn nhớ mẹ hiền xưa Nhớ mái tóc bạc lưa thưa dãi dầu Ngày ngày cuốc đất trồng rau Ngày ngày chân lấm bùn sâu Dầm mưa dãi nắng, áo nâu bạc mầu Thân gầy hơn bóng thân cau Mẹ thở dài nghe nặng hơn bầu rụng rơi Con đi biền biệt phương trời Mẹ già mòn mỏi một đời nhớ thương Từ ngày vắng bóng hình cha Héo hắt tấc dạ xót xa chín chiều Cửa nhà hoang vắng quạnh hiu Trầm trầm hương khói tịch liêu Chiều hôm mẹ khấn, sớm trưa mẹ cầu Xin Trời ruộng đất hoa mầu Lạy Trời con được chan hòa hồng ân Thương con nước mắt hai hàng Thân già còm cỏi võ vàng nhớ mong Xuân về cho ấm mùa đông Con về cho mắt mẹ trong Mẹ ơi nhớ mẹ mà lòng con đau... hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm hưm Mẹ... Mẹ... ơi |